ASK - PERSONAL DEVELOPMENT PLAN
KẾ HOẠCH PHÁT TRIỂN BẢN THÂN
I’m working on my Personal Development Plan to improve my
skills and mindset.
→ Tôi đang thực hiện kế hoạch phát triển bản thân để cải thiện kỹ năng và tư
duy.
Mỗi cá nhân chúng ta lại hầu như chẳng bao giờ làm plan cho
chính mình, cho sự phát triển bản thân của chính mình. Nếu không plan thì làm
sao đạt được? Có bao giờ bạn hỏi bản thân mình như thế?
Gì cũng vậy, không plan thì sẽ không làm, hoặc sẽ có làm
nhưng chỉ làm khi đối đế lắm, khi thứ mình cần không có thì mình tắt đường mới
đi làm. Không plan thì không có action - hành động cụ thể nên không biết phải bắt
đầu từ đâu. Gì cũng vậy, phải có hành trình, có bước này bước nọ, có khởi đầu
và kết thúc. Không có thứ gì tự nhiên nó xảy ra. Phải có bước 1 rồi thì mới có
bước 10. Không plan, làm sao biết làm gì trước gì sau, khi nào cần phải hoàn
thành cái gì? Nói chung, nếu một cá nhân muốn phát triển bản thân thì cần phải
có kế hoạch phát triển bản thân hẳn hoi chứ không phải cứ nói miệng, suy nghĩ rồi
giữ trong đầu. Thứ bạn nghĩ mà không viết ra, không lên plan thì chẳng bao giờ
đạt được. Giờ các bạn xem thử cái mẫu này để hướng dẫn các bạn làm plan cá nhân
nhé, và nó áp dụng được cho tất cả những mục tiêu gì bạn muốn đạt được trong
năm , cả mục tiêu về cuộc sống, về sức khoẻ, về tinh thần hay tri thức….
Mục tiêu của tôi là gì?
Đây là thứ đầu tiên bạn cần xác định, vì có mục tiêu thì mới
có plan. Không có mục tiêu gì hết thì lo nghĩ mục tiêu trước đã. Có người đã
quen năm nào cũng suy nghĩ về mục tiêu thì hiểu mình cần điền gì vào đây. Ai đó
giờ chưa làm, chưa quen làm thì cần thời gian riêng tư cho bản thân, một mình
và suy nghĩ về những gì bạn muốn đạt được trong năm mới nhé. Có bao nhiêu mục
tiêu thì cứ ghi ra hết rồi plan cho từng mục tiêu. Ví dụ mà tôi đưa vào cho các
bạn dễ hiểu là ví dụng mục tiêu “Giao tiếp được bằng tiếng Anh”.
Cụ thể là tôi muốn đạt được điều gì?
Mục tiêu là nói chung, còn cụ thể trong mục tiêu giao tiếp
đó, tôi muốn đạt được điều gì thì bạn cần ghi rõ ra. Cái gì chung chung cũng
không bao giờ triển khai hay đạt được. Mà dân Việt Nam mình thì thích và quen
chung chung. Cho nên nói chung chung một hồi thì chẳng có chuyện gì xảy ra.
Thành ra, ở đây bạn cần phải ghi rõ ràng, cụ thể, chi tiết thứ mà bạn muốn đạt
được. Tôi đưa ra trong ví dụ này là giao tiếp hàng ngày, cơ bản bằng tiếng Anh
với đối tác nước ngoài. Học tiếng Anh cần một quá trình, lên level từ từ. Cho
nên, không thề ngày một ngày hai mà thông thạo, đàm phán hay trao đổi về
business được. Từ không biết, không thông thạo thì bước đầu tiên cụ thể là giao
tiếp hàng ngày và cơ bản đã.
Tôi cần làm gì để đạt được mục tiêu?
Đây là phần action plan nè. Đặt ra mục tiêu thì phải có hành
động mới triển khai được. Mà hành động thì phải cụ thể, đọc xong phải biết cần
làm gì, và tốt nhất là theo bước, hết bước này đến bước khác, theo thứ tự ưu
tiên. Cái này bạn phải ngồi tư duy, vậy thì để có thể giao tiếp cơ bản được với
người nước ngoài tôi có thể thực hiện những gì? Bạn sử dụng bản đồ mind map - bản
đồ tư duy để tự mình brainstorm, suy nghĩ và ghi ra hết tất cả những thứ có thể
làm để giúp bản thân tiến bộ và đạt được mục tiêu. Sau khi brainstorm xong thì
ghi hết tất cả theo thứ tự ưu tiên cái gì cần làm trước làm sau vào plan để sau
khi hoàn thành plan cái là mình bắt tay vào làm được ngay và luôn.
Tôi cần nguồn lực gì?
Làm gì cũng vậy, cũng cần phải có nguồn tài lực, nhân lực hỗ
trợ. Nếu đi học, mua sách, mua tài liệu thì phải cần tiền. Vậy tôi có đủ tiền
chưa? Nếu chưa thì tôi cần kiếm tiền ở đâu ra để làm việc này. Đừng có lười biếng,
ơ tôi không có xiềng nên hông làm nha. Không có thì phải tư duy làm sao cho có,
dù đó là đi làm thêm, mượn của gia đình, hay tăng ca gì gì đó…. Còn nếu có những
việc phải cần người khác giúp thì người khác là ai, khi nào cần nhờ vả, nhờ vả
thì cần phải chuẩn bị gì, vv. Khi bạn chuẩn bị nguồn lực rõ ràng thì bạn mới dễ
dàng hành động, biết trước cần chuẩn bị gì để hành động đó thành công chứ không
phải làm đại làm càng rồi tới đâu hay tới đó.
Thành công nhìn mặt mũi ra sao?
Làm gì cũng vậy, mình làm là để thành công. Vậy thì thành
công nhìn mặt mũi nó ra sao bạn biết không? Ở đây cũng đừng chung chung. Cái gì
cũng phải cân đong đo đếm được. Thành công càng cụ thể thì bạn càng dễ chạm vào
nó. Ví dụ trong mẫu này là tự tin và chủ động giao tiếp với đối tác nước ngoài
chẳng hạn. Khi gặp đối tác mà bạn im re hoặc không chủ động đến chào hỏi, nói
chuyện thì xem như là thất bại rồi. Cái đó đo được, thấy được rất cụ thể rõ
ràng nên dễ đánh giá. Còn ví dụ ai muốn học lấy bằng gì đó thì phải cầm cái bằng
trong tay mới tính là thành công chẳng hạn. Ai muốn thăng tiến phải được
promote lên chức vị mới thì xem như thành công chẳng hạn.
Thời gian dự kiến hoàn thành
Làm gì cũng phải có deadline, không thì làm bạn sẽ kéo như kẹo
kéo chẳng biết khi nào mới xong. Con người có cái bệnh lười. Nếu còn thời gian
thì sẽ còn loanh quanh, dần la cho tới khi hết thời gian mới cuống lên. Cho
nên, yêu cầu thời gian hoàn thành phải cụ thể, ngày tháng nào của năm thì mới
có áp lực theo dõi, hành động và hoàn thành được. Nhớ nha, đừng bao giờ làm
plan xong ghi cuối năm. Ghi vậy thì chắc luôn là không hoàn thành. Thời gian
cũng cần có buffer - nghĩa là cho mình thêm thời gian rủi ro bị delay do những
hoàn cảnh ngoài ý muốn. Cho thời gian đệm vào rồi thì có khi bạn sẽ làm xong
trước, hoặc nếu có rủi ro gì thì cũng đã tính tới thời gian đệm nên sẽ không trễ
deadline.
Làm plan cho cá nhân cũng dễ thôi. Ai chịu khó bỏ chút thời
gian cho bản thân để có kế hoạch rõ ràng cho năm mới thì người đó đã 50% sẽ
thành công trong việc đạt được những mục tiêu của mình. Còn ai nghĩ mình siêu
nhơn, có thể chỉ cần nghĩ trong đầu hay vừa làm vừa nghĩ không cần plan thì
thôi không dám bàn. Đời này, thân ai nấy lo. Thành công ai nấy nắm bắt
hi tư duy để giải quyết vấn đề, ta cần tránh cái bẫy giới hạn
này bằng cách tự mình hỏi mình những câu hỏi sau:
- Vấn
đề tôi đang đối diện có phải là giới hạn để tôi đạt được mục tiêu?
- Nếu
có, mục tiêu thật sự của tôi là gì?
- Để đạt
được mục tiêu đó tôi cần làm gì?
- Đâu
là những rào cản khiến tôi không làm được điều tôi cần làm để đạt được mục
tiêu?
- Đâu
là giải pháp cho từng rào cản?
Khi bạn lật lại vấn đề từ gốc, từ nền tảng, nghĩa là từ mục
tiêu bạn muốn đạt được để tư duy, rào cản sẽ hiện ra rất khác, vấn đề sẽ được
nhận diện rất khác. Vấn đề khác thì giải pháp cũng hoàn toàn khác, không giống
gì với vấn đề bạn nghĩ mình đang đối diện và giải pháp tương ứng mà bạn vừa mới
nghĩ ra. Tuy nhiên, thói quen này không đến một cách tự nhiên. Ai cũng phải học
cách nhận diện vấn đề khác đi từ góc nhìn mục tiêu và kết quả. Để có được thói
quen lật vấn đề này, trước hết bạn cần phải nhận ra có một thứ gọi là cái bẫy
giới hạn trong giải quyết vấn đề. Sau đó, bạn cần tập thói quen đặt câu hỏi như
trên để kiểm tra lại cách nhìn nhận và giải quyết vấn đề của mình để tránh bẫy
giới hạn. Bạn càng rèn luyện cách tư duy này như một thói quen, bạn sẽ càng
nhìn rõ bản chất vấn đề hơn khi đối diện nó sau này.
Không cần phải là người thông minh, có IQ cao đồ mới làm được chuyện này. Chỉ cần chúng ta nhận thức về bẫy giới hạn và biết cách xử lý cách nó thao túng tư duy là đủ. Nói thì dễ, rèn luyện mới khó. Giờ, bạn nên viết ra những vấn đề bạn đang cần tư duy và giải quyết, rồi thử lật nó như lật bánh tráng xem sao. Lật riết, có khi bạn sẽ trở thành người nướng vấn đề chuyên nghiệp. Vậy, có nghĩa là bạn đang trở thành người giỏi rồi đó, chớ có gì ghê gớm lắm đâu. Vậy ha. Đây là một loại kỹ năng thôi. Ai chịu học và rèn luyện thì sẽ có.
NHỮNG CÂU HỎI KHÓ CẦN TỰ HỎI NẾU MUỐN PHÁT TRIỂN BẢN THÂN
Có đường tắt nào để phát triển bản thân không, kiểu sáng ngủ dậy trở thành Thánh Gióng? Xin thưa là không. Phát triển bản thân đòi hỏi một quá trình, vừa học, vừa kiểm chứng, vừa trải nghiệm, vừa hiệu chỉnh sao cho thứ mình học nó trở thành kiến thức đã được cá nhân hoá cho phù hợp với hoàn cảnh và hiện thực của mỗi người. Cũng vì vậy, kinh nghiệm và công thức của người khác chỉ là những thứ để bạn tham khảo, vì nó là kiến thức cá nhân hoá của người ta, phù hợp với hoàn cảnh của người ta. Bạn chỉ có thể tham khảo để học được những nguyên tắc chung, tránh được những gập ghềnh vốn có. Còn lại, hành trình của người nào thì chính người đó phải là người mở đường, dò đường, dấn thân hành động và hiệu chỉnh, cá nhân hoá bài học cho mình trên hành trình về phía tương lai.
Cho nên, đọc và học bài của người khác là tốt, nhưng quan trọng
hơn nữa là bạn cần tự hỏi tự vấn bản thân nhiều hơn để tìm ra công thức phù hợp
với chính mình. Ai làm chuyện này càng nhiều, càng thường xuyên, đặt cho bản
thân những câu hỏi khó và tự mình đi tìm câu trả lời, người đó phát triển bản
thân càng hiệu quả và thành công. Vậy thì, có thể và nên hỏi bản thân những câu
hỏi thế nào? Bạn tham khảo vài câu hỏi nền tảng dưới đây xem nhé.
Nếu tôi vẫn cứ như vầy, với những thói quen này, liệu tôi sẽ
tốt hơn hay tệ đi trong 3-5 năm tới?
Này gọi là nhìn hiện tại đoán tương lai. Thật ra, tương lai
chỉ là hiện tại của quá khứ thôi. Những gì bạn làm hay đầu tư vào trong hiện tại,
kết quả của nó sẽ trình diễn ra trong tương lai chứ không có gì quá thần bí ở
đây. Nếu bạn học và rèn luyện quản trị bản thân thì tương lai bạn sẽ trở thành
người đủ bình tĩnh để hiểu mình hiểu ta, trăm trận trăm thắng. Còn nếu bạn cứ
phí phạm 7-8 tiếng mỗi ngày để quẹt quẹt ngón tay cái trên màn hình thì, tương
lai bạn sẽ mờ mắt, rối loạn thông tin, rối loạn sức khoẻ tinh thần, và chẳng tiến
bộ miếng nào vì có học gì đâu mà tiến bộ.
Trừ phi bạn là người không quan tâm gì đến tương lai của
mình, và quyết định để mặc cho dòng đời muốn đẩy bạn về đâu thì đẩy, có lẽ
không ai không muốn bản thân mình giỏi dang hơn, xuất sắc hơn, vui vẻ và thành
công hơn. Vậy, thì câu hỏi này là câu hỏi bạn cần đối diện với thói quen hiện
có của mình và trả lời thành thật với bản thân. Chẳng có ai khác ở đây để mà mất
mặt. Chỉ có bạn đối diện với chính mình. Cho nên, bạn càng thành thật với bản
thân, bạn càng biết rõ mình cần bỏ hay phát huy thói quen hiện có nào, nên học
và rèn luyện những thói quen mới nào. Khi bạn tự hỏi, tự biết điều chỉnh theo
tiến độ và hoàn cảnh của bản thân một cách không gượng ép mà ngược lại, một
cách chủ động và có động lực thì, mọi thứ sẽ diễn ra thuận tự nhiên hơn, hiệu
quả hơn, dễ dàng hơn.
Những việc tôi đang làm có đóng góp cho mục đích hay giấc mơ
mà tôi mong muốn, hay kỳ thực chỉ để thoả mãn yêu cầu, đỏi hỏi của người khác?
Đây là một câu hỏi khó, vì nó thách thức sự dũng cảm của mỗi
người. Ai cũng nghĩ mình đang làm nhiều thứ, vì nhiều lý do, có lý do tự nguyện,
có lý do bị ép buộc gói trong chiếc bao bì “hoàn cảnh”. Dù là gì, đây có lẽ là
nỗi đau lớn nhất của rất nhiều người mà tôi từng gặp, có khi mất 5-10 năm, có
người mất 15-20 năm, có người mất cả đời chỉ để nhận ra mình đã và đang không
làm gì mình yêu thích hay mong muốn, không xếp thẳng hàng với mục đích và giá
trị sống của bản thân, nhưng….
Đời luôn có chữ nhưng, nhưng vì hoàn cảnh thế này thế nọ thế kia, bất đắc dĩ nên không thể làm điều mình mong muốn. Đến khi quá muộn thì, thôi đành buông xuôi gởi lại những giấc mơ ấy cho đời sau, rồi expect là thế hệ tiếp nối phải hoàn thành sứ mệnh mà mình chưa bao giờ có cơ hội để bắt đầu, nhưng…. Lại là chữ nhưng, nhưng thế hệ tiếp nối họ có giấc mơ và mục đích sống riêng của họ. Sao lại bắt người khác phải gánh gánh gồng gồng giấc mơ bỏ dở của chính mình? Vậy là không fair chút nào. Chuyện ai người đó chịu trách nhiệm. Giấc mơ ai người đó hiện thực hoá. Hành trình của ai người đó phải hoàn thành chứ.
Cho nên, cho dù bạn đang ở đâu trên hành trình của chính
mình, dù bạn chưa bắt đầu hay đã trượt khá xa, câu hỏi này sẽ giữ bạn lại, làm
cho ra lẽ lý do tại sao bạn đang làm chuyện bạn đang làm, đòi hỏi bạn phải trực
diện trả lời cho chính mình và yêu cầu bạn phải chọn lựa lại, quyết định lại,
và có khi phải sắp xếp đặt để lại cuộc đời mình, nếu bạn thật sự mong muốn sống
một cuộc đời có ý nghĩa và đầy nắng gió.
Ai là người truyền động lực cho tôi để phát triển tốt hơn?
Mình muốn phát triển thì mình phải ở gần người lúc nào cũng phát triển, lúc nào cũng chạy như bay về phía trước, lúc nào cũng máu lửa và quyết liệt dấn thân, tích cực trong mọi tình huống. Chớ có ai lúc nào cũng phàn nàn, chán nản, đổ thừa, tiêu cực mà khiến mình phát triển không? Thành ra, môi trường và con người xung quanh mình rất quan trọng. Nếu bạn giao du với 5 người đều hard core - sống chết với phát triển thì bạn sẽ là người thứ 6. Còn nếu xung quanh mình ai cũng xìu xìu, ển ển thì mình cũng thành kẻ thứ 6 xìu xìu, ển ển. Đã vậy thì phát triển kiểu gì?
Cho nên, có khi bạn cần nhìn lại xung quanh, xem người đang ở
quanh mình, ảnh hưởng, tác động tới mình là ai, họ có truyền cảm hứng và động lực
cho mình phát triển không. Nếu không thì có lẽ mình nên dạt bớt ra, tìm và thêm
nhân tố mới tích cực hơn vào, sắp xếp lại những quan hệ trong đời sao cho nó
tích cực và phát triển hơn, thay vì để mặc cho bản thân bị ảnh hưởng bởi những
quan hệ toxic, chỉ khiến cho bản thân lún sâu vào vũng lầy cảm xúc.
Đâu là những thứ mà tôi cần hạn chế?
Thêm vào thì cũng phải có bớt ra. Nếu bạn dành nhiều thời
gian hơn cho phát triển bản thân thì ắt bạn sẽ phải bớt thời gian cho một vài
thứ khác. Vậy một vài thứ khác đó là gì? Chỉ có bạn môi biết đang xài thời gian
của mình kiểu gì, và đâu mới là những thứ bạn đang phí thời gian vào chẳng vì
điều gì cả, chỉ vì bạn quen như thế, chỉ vì bạn không biết từ chối, chỉ vì bạn
chiều lòng một ai đó khác, hay chỉ vì bạn nghiện ngập nó….
Thời gian của mình chỉ có bao nhiêu đó. Nếu mình dành nó cho
những thứ không đóng góp gì vào mục đích của bản thân thì đương nhiên mình sẽ
chẳng bao giờ đủ thời gian để làm những việc có ích, có hiệu quả đóng góp cho
hành trình của bản thân. Vậy thì mình rõ ràng mình phải có sự quyết liệt đánh đổi
ở đây. Hoặc là bạn đầu tư vào tương lai và đích đến của chính mình, và hạn chế
bớt những hoạt động không liên quan, hoặc là bạn cứ phí thời gian vào những thứ
khiến bạn thoả mãn cơn nghiện nhất thời, để rồi cứ dận chân tại chỗ. Thời gian
là tài sản của bạn. Bạn xài nó sao cũng được. Tất cả là lựa chọn của bạn thôi.
Nhưng nếu đã chọn lựa cách sử dụng quỹ thời gian đó rồi, thì kết quả và hậu quả
sẽ theo đó mà tương ứng.
Tôi có thể bắt đầu tác động tương lai của chính mình từ những
hành động cụ thể gì ngay hôm nay?
Cuối cùng, trong bất kỳ chuyện gì mà tôi hay nhắc đến, câu hỏi
vẫn là, hành động tiếp theo, cụ thể của bạn là gì. Không ai chỉ suy nghĩ mà tiến
bộ và thành công. Không ai chỉ lên kế hoạch rồi không làm gì mà thành công.
Đương nhiên, việc suy nghĩ và lên kế hoạch là cần thiết, nhưng quan trọng hơn nữa
là triển khai, là theo dõi, là đánh giá và hiệu chỉnh. Mọi thứ cuối cùng cũng
qui về hành động. Không có hành động thì mọi thứ cũng chỉ là dụng binh trên giấy,
nói nói cho đã rồi thôi, hoặc đầu voi đuôi chuột, làm rình rang ì xèo rồi im im
cho đến hết mùa.
Cho nên, ngay bây giờ, bạn nên hỏi mình, việc bạn có thể làm
ngay hôm nay là gì để đóng góp vào hành trình phía trước. Không phải là ngày
mai, tuần sau, tháng sau mà là ngay hôm nay. Tính urgency - cấp thiết của hành
động nó phải chảy trong máu của mình mọi lúc mọi nơi chứ không phải chỉ để phô
diễn khi cần thiết. Khi đã rõ về mục đích, điểm đến và hành trình phía trước
thì chúng ta cần sự cam kết vừa dấn thân, vừa quyết liệt làm, vừa linh hoạt hiệu
chỉnh theo thời gian. Chỉ có như thế thì bạn mới từng bước một phát triển, từng
bước một thành công. Làm gì có câu chuyện Thánh Gióng trong đời thật hôm nay,
ngủ một đêm bỗng lớn lên như thổi nếu thiếu đi sự đầu tư thích đáng vào hành
trình phát triển bản thân của chính cá nhân mình. Kế hoạch có lớn bao nhiêu,
hành trình có dài bao nhiêu, tầm nhìn có rộng bao nhiêu thì cũng chỉ bắt đầu bằng
từng bước nhỏ, và ngay bây giờ.
Đâu là thứ sẽ khiến tôi hạnh phúc, thành công, mà lại đóng
góp tạo tác động tích cực cho xã hội?
Đây là câu hỏi Ikigai mà ai cũng phải hỏi mình. Không tìm, làm sao thấy? Không hỏi, làm sao có câu trả lời? Còn đẩy câu hỏi qua cho người khác trả lời giùm thì, có lẽ bạn đang quá thiếu trách nhiệm đối với bản thân. Đương nhiên, không tự nhiên vì may mắn mà những ngôi sao lại xếp thẳng hàng. Dù bạn đang ở trong hoàn cảnh như thế nào thì, vẫn sẽ luôn có cách để thực hiện việc chuyển đổi từ tình huống hiện có sang hành trình mơ ước. Trước hết là mình muốn và nghĩ mình làm được đã, sau đó mới tìm giải pháp. Còn chưa làm gì hết mà đã nghĩ mình xong phim rồi, hết đường rồi, vô phương rồi thì chưa đánh đã thua, chưa làm đã thất bại, chưa ra quân đã đầu hàng.
Không ai nói tìm cái thấy liền. Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Vì muốn tìm được thứ mình đam mê, thứ khiến mình hạnh phúc và thành công là chuyện khó. Vì nó khó nên ít người chịu làm tới nơi tới chốn. Vì ít người chịu làm tới nơi tới chốn nên có ít người thành công và nhiều người lềnh bềnh trôi nổi theo con nước xuống lên của thế giới ngoài kia. Đường nào mà chẳng gập ghềnh. Hành trình nào mà chẳng khó khăn. Vấn đề là bạn có vượt qua hết những cản trở phía trước không để tìm ra câu trả lời quan trọng nhất trong đời. Còn nếu bạn không nghĩ câu hỏi này là quan trọng thì, mình cần gì chia sẻ ở đây. Không ai rảnh đi thuyết phục bạn về việc bạn cần làm cho cuộc đời mình. Đời ai người đó lo. Đời bạn mà bạn còn không biết lo thì đừng đẩy thuyền ra thành nhiệm vụ của một ai đó khác. Không ai rảnh, mà cũng chẳng ai quan tâm đâu nhé, vì ai cũng còn có nhiều câu hỏi mà chính họ còn chưa tìm thấy câu trả lời.
Thật ra thì, chẳng có công thức gì cho chuyện phát triển bản thân. Mỗi chúng ta đều là những bản thể khác nhau, với background - nền tảng khác nhau, với hành trình lớn lên và trải nghiệm khác nhau. Cho nên, câu hỏi âu cũng chỉ là dấu chỉ để bạn có thứ dựa vào cho sự khởi đầu. Còn sau đó, chính những câu trả lời mà bạn tìm ra cho chính bản thân mình mới là guiding star - sao Bắc đẩu giúp bạn tìm ra hướng đi và bản đồ phát triển. Cũng là một hướng, có khi đi thẳng, có khi quanh co, có khi chậm khi nhanh theo từng thời đoạn. Không có công thức chung cho tất cả. Bạn chính là người thiết kế hành trình. Bạn chính là người lèo lái hành trình. Và cũng chính bạn mới là du khách trong chính hành trình mình đã chọn.
Vậy nên, bạn tự hỏi, bạn tự trả lời, tự vẽ và tự tìm đường
mà đi. Vừa đi, vừa trải nghiệm và hiệu chỉnh. Vừa đi, vừa sáng tạo để tìm ra giải
pháp thực tế hơn, phù hợp hơn, hiệu quả hơn. Trong tâm thế đó, tinh thần ta đón
nhận, tư duy ta mở rộng, trải nghiệm ta phong phú, bản lĩnh ta ngày càng vững
vàng hơn. Sự phát triển luôn dựa trên những nền tảng đó.
Nhận xét
Đăng nhận xét