ASK - RETURN - RESET - RE-IMAGINE

RETURN - RESET - RE-IMAGINE

Giữa tận cùng của được và mất, có và không, ta nhìn đời rất rõ, hiểu rằng chẳng có thứ gì khác, dù hay và đẹp cỡ nào, dù được xây dựng chuyên nghiệp cỡ nào, có thể thay thế chiếc la bàn giá trị của mỗi cá nhân. Khi bị dồn vào chân tường của được mất có không, con người chỉ hành xử bằng bản năng, và lựa chọn trong tích tắc giữa thiện và ác, giữa bóng tối và ánh sáng mà có khi bản thân còn chưa kịp định thần và nhận thức.

Nếu thế, nếu thế giới tiến về phía công nghệ nhưng lại phải humanize the workforce - người hoá đội ngũ lao động, nếu chữ resilience - kiên cường là phẩm chất không thể thiếu giúp con người vượt qua mọi khủng hoảng, chông gai đang rình rập quanh ta và nhảy xổ ra bất cứ lúc nào, nếu phải tư duy lại về tương lai từ NOW - ngay lúc này đây ta phải làm gì, NEXT - bước tiếp theo ta định làm sao, rồi mới đến FUTURE - tương lai sẽ cần kiến tạo như nào, thì chuyện đầu tiên mà có lẽ tất cả chúng ta cần làm là RETURN - trở về với chữ NOW - hiện tại này trước đã. Đâm đầu vào chông gai, khủng hoảng, con người rất dễ lạc hướng lạc tâm, dễ cuống cuồng và đánh mất bản thân mình.

đâu có trường đại học hay chương trình MBA nào dạy người ta quay về. Con người chỉ được hệ thống có sẵn của thế giới bên ngoài dạy cho phải biết chạy đến, vươn lên, đi tới. Giờ, choáng váng trước những màn đánh úp như phim hành động của đời, khi ký ức và hệ thống niềm tin văng tung toé, ai dạy mình cách đi gom ký ức, đi nhặt nhạnh niềm tin và ý chí để tiếp tục hành trình? Thiệt ra là không có trường học hay khoá huấn luyện nào dạy nổi. Đây là lúc người ta quay về để tự soạn giáo án, tự dạy mình, tự làm bài tập, tự đánh giá sự lớn lên của con người mình, tự RESET - điều chỉnh lại chiếc la bàn định hướng giá trị của cá nhân.

Khi đã quay về, đã reset la bàn xong, thì lúc đó mới có cửa để nói chuyện tương lai ra sao và cần phải chuẩn bị gì. Khi tâm không định thì làm sao trí sáng? Khi hiện tại còn loay hoay thì nghĩ gì đến chuyện tương lai? Ngoài kia có thể là một mớ hỗn độn của hoang mang, nhưng cũng có thể là con đường hiện ra trong trẻo mỗi ngày. Hai thế cảnh, một điểm khởi đầu, ĐỊNH! Định là khi ta quay về thờ sâu và bình an trong hiện tại, nhìn rõ bản thân, nhìn rõ bản chất của cuộc sống, nhận ra sự hiện diện của mình trong hiện tại mà không bị lôi kéo, giật dây bởi thế giới bên ngoài hay của quá khứ, tương lai. Ở đó, ta biết giá trị thật sự mình mong muốn hướng đến là gì. Ở đó, vũ trụ thật giản đơn, an yên, hạnh phúc như giọt mưa đầu mùa hay thoáng nắng mùa thu còn vương trên chớm lá. Vậy thôi. Không có gì ghê gớm, màu mè hay xập xình như thế giới ngoài kia cả. Và cũng không có gì khác ép ta phải lao đi hớt hải, hốt hoảng để tậu được, khoe ra, so kè được mất với đời. Chân lý luôn luôn giản đơn, chỉ có con người là phức tạp.

Tương lai, cuối cùng chỉ là cách ta re-imagine - tưởng tượng lại về thế giới của ta, bầu trời của ta, con đường của ta thôi. Tương lai không có sẵn, cũng không thể chạy ra cửa hàng tiện lợi để mua. Nó là khái niệm và bức tranh trừu tượng ai hiểu sao thì hiểu. Bạn muốn nó xanh thì nó sẽ xanh chứ không bao giờ đỏ. Bạn có thể nhìn thấy chiến tranh trong khi ai đó hân hoan nhìn thấy hoà bình. Cho nên, tương lai là thứ do chính mình kiến tạo mà thôi, và chất liệu cơ bản nhất cho bức tranh này chính là chiếc la bàn định hướng giá trị của cá nhân. Tâm hướng về đâu, cảnh sẽ hiện ra ở đó. Nếu thế, thì cũng không có gì là quá khó hay quá sức. Ta chỉ cần trở về, reset lại la bàn là có thể tìm thấy hướng đi. Đôi khi, một vấn đề có vẻ cực kỳ phức tạp và ghê gớm nó đơn giản lắm cơ. Mình chỉ cần đổi góc nhìn cá nhân, chỉ cần sử dụng lăng kính và la bàn của cá nhân là được. Ngoài kia, nhân gian thích drama nên hay thổi phồng và đánh tráo khái niệm. Ngoài kia càng như vậy, trong này ta càng phải định tâm để lắng nghe chiếc la bàn định hướng của chính mình. Trong ấy ổn, ngoài kia rồi sẽ ổn.

RETURN - RESET - RE-IMAGINE

Quay về hiện tại, tái định hướng, và tưởng tượng lại tương lai phía trước. Vậy thôi!

3 HÀNH TRÌNH SỰ NGHIỆP

Hành trình thứ nhất

Đi làm, đoạn đầu tiên là học. Phải hiểu đúng về khái niệm này để chọn chỗ học thiệt là xịn. Lơ ngơ từ môi trường học hành ra, ai cũng nghĩ đã tới lúc mình sải cánh tung bay làm nên những điều kỳ diệu. Ai cũng nghĩ bị giam 4 năm đại học vài năm cao đẳng hay 12 năm phổ thông như vậy đủ rồi. Kết thúc sự nghiệp học và ta hiên ngang bước ra để chứng minh với thế giới về năng lực của mình. Sai! Vì tất cả những gì bạn học được trong trường học, tuỳ vào mức độ dấn thân của cá nhân, bạn có thể sẵn sàng đâu đó 30%. 70% còn lại là cách vận hành của thực tế, kiến thức chuyên môn thực tế, các kỹ năng mềm không thể thiếu khi đi làm như kỹ năng quản trị công việc, kỹ năng xây dựng quan hệ, kỹ năng đối diện và giải quyết vấn đề, EI, kỹ năng làm việc đội nhóm, vv, bạn còn đang hoặc chưa có hoặc level sơ cấp. Cho nên, khi mình mang 30% công lực và bước vào một môi trường mới, điều tốt nhất có thể làm là cúi đầu khiêm tốn học thật nhanh, thật giỏi, áp dụng ngay và luôn, sống đàng hoàng để nhiều người thương mà dạy cho. Nói chung, nguyên một cái hành trình thứ nhất là chỉ học, như một đứa học việc thực thụ, không có ego emo gì ở đây hết. Công lực chưa đủ, đừng có hô mưa gọi gió rung cây.

Hành trình thứ hai

Tới đây, khi đã học được những điều cơ bản nhất để có thể lèo lái hành trình công việc của mình rồi, thì chuyện tiếp theo là kiểm kê lại tài sản của mình, thế mạnh của bản thân về chuyên môn cũng như kỹ năng, khả năng, rồi lao vào đóng góp, dấn thân, có mặt và tạo ra giá trị trong tất cả những cuộc chơi quan trọng của công ty, tổ chức. Đây là hành trình chứng tỏ và định vị thế độc đáo của thương hiệu cá nhân. Không làm thì thôi, nhúng tay vào thì phải làm xuất sắc nhất, với thái độ cam kết và tích cực nhất, với định hướng kết quả tập trung nhất. Nếu ở hành trình 1 mình phải đi tìm, đi kiếm, đuổi theo những chỗ làm mong ước, thì hành trình thứ 2 là lúc bạn lật ngược thế cờ. Đây là lúc bạn tái xuất làm náo loạn giang hồ bằng cái sự hay sự giỏi, sự xuất sắc và nổi bật của mình trong bất kể ngành nghề lĩnh vực gì bạn đang tham gia đóng góp. Đây là lúc bạn khẳng định vị thế để cho người ta đi tìm, đi kiếm ngược lại mình. Càng đến đây, bạn càng đầu tư cực gắt vào phát triển bản thân, để mỗi một ngày qua đi là một ngày giá trị của bạn tăng lên gấp bội.

Vừa trôi vừa nở hoa

Cuối cùng, khi đã khẳng định được chủ quyền của mình với bản thân rồi, có được sức mạnh lựa chọn làm những gì mình muốn và yêu thích rồi, thì hành trình thứ ba là vừa trôi vừa nở hoa. Ở đây, bạn bình tĩnh chọn những gì tạo ra giá trị và tầm ảnh hưởng cao nhất để làm, sao cho xứng với thời gian mình bỏ ra, sao cho mình vừa đóng góp, vừa tạo giá trị, vừa bình an và hạnh phúc. Ở đây, bạn học từ chính những dự án, công việc mình tham gia vào, vừa học và phát triền bản thân mỗi ngày, vừa tạo ra giá trị cao nhất trong khi học mỗi ngày. Ở đây, bạn hiểu rất rõ vị thế và khả năng đóng góp của mình nên trở thành master of time - sự phụ về cách sử dụng thời gian để tạo ra giá trị. Nếu so với tháp Maslow thì đây chính là đỉnh cao nhất, self-actualization - khẳng định bản thân về nhiều khía cạnh, thân tâm trí.

Đừng bước vào một hành trình mà bản thân không biết phải đi đâu và đi để làm gì. Vẽ lại bản đồ sự nghiệp, định hướng rõ ràng sẽ cho bạn điểm tựa để hiểu rõ mục tiêu trên từng chặng là gì, làm sao bản thân cần chuẩn bị gì và làm gì để đi đến đích.

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến