ASK - YOU

Nếu bạn không học cách chấp nhận mình, ai sẽ chấp nhận bạn?

3 điều mà bạn có thể phản tư ngay hôm nay để học cách chấp nhận mình, xây dựng sự vững vàng về tâm thế cho bản thân mình và từ đó xây dựng được vị thế của mình với thế giới:

  1. Accept yourself - Chấp nhận bản thân
  2. Be kind to yourself - Tử tế với bản thân
  3. Declare yourself - Tuyên ngôn độc lập cho bản thân

BẠN THỬ CHƯA?

Có lẽ do văn hoá học thụ động, chỉ ngồi nghe giảng bài và yêu cầu sao làm vậy nên rất nhiều bạn trẻ rơi vào tình trạng “dư lời nói, thiếu hành động”.

Hỏi một câu, thật ra cũng không phải để chờ trả lời, rồi nếu không cắt ngang chắc nghe non-stop mấy tiếng luôn quá. Nói gì mà dữ vậy? Nên tôi hay cắt ngang và hỏi: “Em thử chưa?” Câu trả lời thường gặp là chưa, hay “tại” lý do gì đó nên chưa, hoặc chưa tìm ra cách làm. Chưa thử mà nói gì trời. Nhắc đi nhắc lại chuyện này hoài, là giữa lý thuyết và thực tế là mấy ngàn năm ánh sáng. Những gì bạn đọc, học, nghe chưa chắc đã ứng dụng được hoặc ứng dụng thành công vào thực tế. Cho nên, làm gì làm, học gì học, cứ phải thử đã rồi mới có thể mở miệng ra nói. Và chỉ nói sau khi đã thử bằng nhiều cách, thất bại có thành công có, thì nói mới có sách mách có chứng chứ. Nói trên sách không thì trật đường ray thế kỷ rồi bạn ơi.

Thế kỷ này, tương lai bất định này là một bản giao hưởng có quá nhiều nhạc cụ và tiết tấu khác nhau, khi solo, lúc giao hoà, khi chậm rãi, lúc dồn dập và hoành tráng. Không sống trong không gian đó làm sao hiểu? Không đắm mình vào đó sao biết không gian ấy ra sao? Ai ngồi đọc lý thuyết về nhạc giao hưởng mà cảm được nó bao giở? Cho nên, hãy nhớ nguyên tắc vàng của việc học trong thế kỷ này là 50/50. 50% là học, 50% là thực hành, ứng dụng thực tế ngay khi học. Học và làm là 2 hành động đan xen nhau, tiếp nối nhau, hỗ tương nhau không bao giờ dừng lại. Học, rồi làm. Làm, chạm vào thực tế rồi mới thấy thiếu kỹ năng kiến thức nên lại học. Cứ như vậy mà diễn tiến nên gọi là học cả đời, trừ phi bạn nghĩ mình đã xịn rồi không cần học nữa.

Cho nên, đề nghị các bạn ai đang nói thì dừng lại và thử cách tiếp cận mới này cho nó hợp thời khi tiếp cận một vấn đề, chủ đề gì mới:

  1. Dành thời gian học, nghiên cứu, tìm hiểu vấn đề
  2. Thử nghiệm diện nhỏ để xem ứng dụng vào thực tế sẽ như thế nào
  3. Xem xét và phản tư sau khi ứng dụng xem giữa lý thuyết và thực tế giống và khác nhau ở đâu
  4. Đưa ra cách hiệu chỉnh hay thay đổi cách ứng dụng cho phù hợp với thực tế của mình. Mỗi người mỗi hoàn cảnh có một thực tế rất khác nhau. Không phải ai cũng ứng dụng và ra kết quả như nhau.
  5. Thử lại và hiệu chỉnh cho đến khi thành công

Nói vậy, nghĩa là bạn đừng mở miệng ra nói sau khi đã hoàn thành 5 bước trên. Thử nghĩ câu chuyện của bạn sẽ hay ho thú vị ra sao so với việc “nói chay” như trước đây? Và người nghe sẽ hào hứng và bị thuyết phục thế nào khi nghe trình bày về việc ứng dụng và kết quả sau khi thử nghiệm? Đây là cách tiếp cận giúp cho bạn trở nên thuyết phục hơn khi trình bày bất kỳ vấn đề gì cho bất kỳ ai, đặc biệt là trong công việc. Nhưng để biến nó thành thói quen thì bạn cần phải rèn luyện, mang nó ra nhắc nhở bản thân mỗi ngày khi tiếp cận bất kỳ công việc hay vấn đề gì. Đừng “nói chay” nữa mất thời gian và chẳng ai nghe. Cứ mạnh dạn bắt tay vào thử nghiệm đi. Bạn sẽ làm cho bản thân mình hào hứng và người liên quan càng hào hứng.

Bạn thử chưa? Hãy nghĩ về việc mình đang chạm vào rồi hỏi mình câu hỏi này. Có lẽ nó sẽ giúp bạn nghĩ khác đi, làm khác đi, và thành công hơn trên hành trình phía trước.

Do what you love - Làm công việc mình thích đương nhiên là câu thần chú mà ai cũng mong muốn thành hiện thực. Nhưng trên thực tế thì rất nhiều người cảm thấy bất lực vì hoàn cảnh mà không với tới job mình yêu thích được.

3 lợi ích thiết thực khi làm công việc mà mình yêu thích:

- Nhiều cơ hội sẽ đến với bạn hơn vì bạn tiếp nhận cái mới và thử thách tốt hơn. Bạn cũng toả ra năng lượng đam mê hấp dẫn người khác trao cơ hội cho mình.

- Bạn hạnh phúc hơn vì sống đúng mục đích và giá trị của mình

- Bạn tự tái tạo năng lượng cực tốt và luôn tạo được động lực cho bản thân để vượt qua bất cứ khó khăn thách thức nào trên hành trình phát triển

3 câu hỏi phản tư để xây dựng bản đồ phát triển:

- Tôi có đang làm công việc mà mình yêu thích?

- Nếu không, thì công việc yêu thích của tôi là gì?

- Để đi đến được công việc mà tôi yêu thích, tôi đang phải đối diện với những "vấn đề cản trở" gì? và giải pháp cụ thể để giải quyết các "vấn đề cản trở" của tôi là gì?

KHÔNG PHẢI LÀM MÀ LÀ TẠO RA GIÁ TRỊ GÌ?

Các bạn trẻ hay bị rơi vào trạng thái làm làm làm, checklist công việc ứ đọng đầy trong thay công việc, rồi lại bù đầu vào làm làm làm cho nhanh cho qua cho xong để đánh cái dấu móc là đã xong đã hoàn thành. Nhưng mình chưa bao giờ và cũng chẳng có lãnh đạo nào quan tâm bạn làm, xong bao nhiêu việc. Ở đây không phải chuyện đếm số lượng công việc hoàn thành để tưởng thưởng. Làm xong 50 việc mà không tạo ra giá trị gì hết thì làm để làm gì? Làm xong 1 việc mà mang lại tác động to lớn cho tổ chức hay đội ngũ thì làm xong một việc thôi cũng xuất sắc mà. Tư duy thành tích dựa trên số lượng là thứ tào lao nhất.

Ví dụ, giờ nghe báo cáo đã hoàn thành 15 task trong dự án tạo ra trải nghiệm xuất sắc cho khách hàng, xong hỏi ủa vậy khách hàng đã có trải nghiệm xuất sắc chưa, nếu câu trả lời là chưa, thì 15 cái task đó có ý nghĩa gì? Nếu không có ý nghĩa gì, tại sao cả đám bu vào làm quá sức, cãi nhau emo các kiểu, họp hành muốn nổ màn hình? Chi vậy? Cho nên, câu hỏi chưa bao giờ là phải làm những việc gì, rồi lít ra dài loằng ngoằng, rồi ép nhau cho gục ngã để làm làm làm. Đó không phải là làm việc. Đó là lao động khổ sai.

Cho nên, cứ phải bình tĩnh ngồi xuống, thở sâu, uống trà và hỏi mình:

Tôi muốn tạo ra giá trị gì, cho ai? Tại sao tôi lại muốn tạo ra giá trị đó?

Làm gì cũng phải bắt đầu từ chữ why - tại sao ta làm thứ ta cần làm. Làm cho nhiều, làm lung tung, làm cho kiệt sức mà không mang lại giá trị gì cho ai thì làm chi? Ở không chơi cho cuộc đời nó ung dung hơn chứ. Còn nếu làm chỉ để tỏ ra bận rộn và lãnh lương chứ cũng không tạo ra giá trị gì cho ai thì thật đáng xấu hổ. Vậy nghĩa là mình đang lừa gạt người đang tin tưởng giao phó trách nhiệm cho mình.

Để tạo ra giá trị đó cách tiếp cận tốt nhất là gì?

Để tạo ra bất cứ giá trị gì cũng có rất nhiều cách. Cứ phải lít ra hết tất cả những cách có thể rồi chọn lựa hay kết hợp các cách lại với nhau để tìm ra cách tiếp cận phù hợp nhất với hoàn cảnh và nguồn lực. Không có việc gì trên đời chỉ có 1 cách giải quyết. Cũng không có vấn đề nào trên đời xưa nay cứ phải giải quyết giống nhau. Thời thế thay đổi, khoa học công nghệ thay đổi, nhu cầu và hành vi thay đổi, vv, thì cách tiếp cận mỗi thời điểm phải mỗi thay đổi chứ.

Tôi cần làm gì cụ thể để triển khai theo cách tiếp cận này và để đạt được giá trị mà tôi muốn tạo ra?

Bây giờ mới tới phần làm gì, và làm gì là tập hợp của những công việc cụ thể đóng góp vào công cuộc tạo ra giá trị chứ không phải để hù doạ và làm khó nhau. Khi tạo ra danh sách việc cần làm thì nên hỏi lại mình lần nữa việc này có cần làm không, có đóng góp tạo ra giá trị không. Nếu nghĩ lại thấy không đóng góp gì hay không đóng góp bao nhiêu thì dẹp đi. Làm chi cho mệt, phí thời gian và nguồn lực.

Bạn thấy đó, cuộc đời thật ra rất đơn giản, không phải cắm mặt vào làm cho thiệt nhiều là hay là giỏi. Người làm ít mà tạo ra giá trị to lớn mới là người thành công, cân bằng, ung dung tự tại trong đời. Vậy tại sao mình không chọn cho mình con đường hạnh phúc và thành công này mà phải tóc rối đầu bù vì một mớ hỗn độn những công việc chạy tung toé mà chẳng có gì tạo ra giá trị?

 



Nhận xét

Bài đăng phổ biến