MIND - PHÁT TRIỂN HAY DẬM CHÂN
NẾU KHÔNG MUỐN DẬM CHÂN TẠI CHỖ…
Ai cũng muốn mình phát triển, làm giàu, thăng tiến trong
công việc, sự nghiệp, ra ngoài xã hội được công nhận, tôn trọng, ngưỡng mộ, làm
đạt được những thành tích đáng nể, vv. Nhưng sự thật là, trong 10 người muốn chắc
chỉ có đâu đó 2 người làm được. Còn lại một nửa thì có bắt đầu nhưng không đủ
kiên định để đến nơi, nửa còn lại thì đứng đó nhìn đời trôi qua, suy nghĩ về
hành trình nhưng chẳng bao giờ bắt đầu. Họ đừng đó, nhìn người khác làm, trách
sao người ta may mắn thế, có thứ này thứ kia hơn mình. Họ đứng đó, trách trời đất
sao chẳng công bằng, không cho mình thông minh hơn, có khởi đầu đầy đủ hơn, có
hậu thuẫn mạnh mẽ hơn, có khả năng siêu việt hơn, có cơ hội tốt hơn, vv. Họ đứng
đó, nghĩ đời này mình xong phim rồi, vì mình không có đủ năng lượng, không có đủ
khả năng xuất sắc, không có ngoại hình, không có nền tảng gia đình vững chãi,
không có mentor giỏi, không được học trường xịn, vv như người ta để có thể làm
được những thứ người ta làm được.
Nếu có thể nêu ra lý do khiến bạn dậm chân tại chỗ, hay nói
đúng hơn là tụt lại phía sau trong khi cả xã hội đang tiến về phía trước, thì
chắc ngày nào cũng có thể đưa ra một vài lý do nghiệt ngã và drama cho đến hết
đời. Con người mà, phàn nàn thì dễ, hành động thì khó, tìm cách tránh né thì dễ,
dấn thân thì khó, lười biếng thì dễ, cày cuốc thì khó, đổ thừa thì dễ, nhận
lãnh trách nhiệm về mình thì khó…. Cho nên, một cách hết sức tự nhiên, khi bạn
không dám làm, không muốn làm, không chịu làm, không đủ động lực để làm thì bạn
sẽ tìm ra đủ loại lý do để biện minh cho cái sự “không thể làm” đó của mình. Vấn
đề là, “không thể làm” nhưng vẫn phàn nàn tại sao mình không bằng người ta,
không được như người ta, không có những thứ mà người ta có. Ai biết, để có được
thứ mình muốn có, là cả một hành trình băng qua gai góc, thử thách, khó khăn,
vượt qua chính những sự tào lao của bản thân mình. Không có gì trên đời này đến
dễ dàng hết cả, dễ đến dễ đi, còn càng khó đạt được thì càng ở lâu với bạn. Giờ,
có khi mình nên nhận dạng một số những dạng thức hay tâm lý mà bạn đang bị sa
đà vào, khiến bạn dận chân tại chỗ đó giờ không chuyển động được, rồi mình chữa
nó xem sao. Khi bạn biết mình đang ở dạng thể nào, làm sao để thoát ra, có khi
bạn sẽ có thể bắt đầu hành trình mới và tìm được cho mình ý nghĩa hay ho hơn
trong cuộc sống.
Dạng thức 1: “Em loay hoay không biết phải làm sao”
Đây có lẽ là câu nói mà tôi nhận được nhiều nhất từ tin nhắn,
“em loay hoay không biết phải làm sao”. Những người đang chìm trong dạng thức
này hoặc là có quá nhiều lựa chọn, quá nhiều mong muốn, quá nhiều tham vọng nên
không biết phải bắt đầu từ đâu, chọn thứ nào, sợ chọn sai thì mất công. Có người
thì không dành thời gian đủ nhiều và đủ sâu để đối thoại và hiểu bản thân, nên
không biết thiệt. Thế giới hiện đại cùng với những trò cái gì cũng nhanh, cũng
tức thời, cũng quẹt quẹt mà ra khiến cho con người ta trở nên hời hợt, lười biếng,
lường suy nghĩ, hay nhìn sang nhà người khác để so sánh và tìm cách, tìm công
thức có sẵn để copy paste cho nó nhanh. Nỗi đau là, công thức nhà người ta áp
vô nhà mình nó sai, vì hoàn cảnh của người ta và của mình khác nhau. Nếu cứ muốn
bài văn mẫu thì cả đời chẳng bao giờ viết được một đoạn văn original. Vậy, thì
nên trách bản thân mình lười biếng, ham đường tắt ngõ ngang, thiếu đầu tư vào bản
thân, tài sản lớn nhất mà bạn có.
Cho nên, khi bạn loay hoay, nghĩa là bạn dag loay hoay với
chính bản thân mình, không phải với thế giới ngoài kia. Khi bạn không biết mình
là ai, mình muốn gì, mục đích sống của mình là gì, giá trị của mình nằm ở đâu,
mình sẽ vui vẻ hạnh phúc vì điều gì, thì bạn sẽ khó mà bắt đầu và kết thúc được
bất kỳ dự án, chương trình, hành trình nào ý nghĩa. Và vì vậy, bạn xà quần với
cuộc sống, không dám bắt đầu, không dám dấn thân, đứng bên đường nhìn đời trôi
qua, nhìn người đi qua, suy nghĩ tiêu cực cho đến khi bạn mệt mỏi, cạn kiệt, bất
chí và bỏ cuộc….
Nếu bạn đang ở trong dạng thức đó, thì hãy làm những việc
sau:
- Dành
thời gian trong im lặng, một mình, giữa thiên nhiên, đủ lâu và không bị quấy
rầy để đối thoại với bản thân mình
- Nếu
bạn có quá nhiều thứ chạy ngang chạy dọc trong đầu thì hãy viết hết ra, viết
tất cả xuống như nó hiển hiện, không phân biệt, không suy nghĩ, không phán
xét. Xong, thì sắp xếp lại theo thứ tự xem cái nào mình mong muốn hơn,
thích hơn, ưu tiên hơn.
- Còn
nếu nghĩ mãi không có thứ gì hiện ra thì hãy relax, để cho bản thân thả lỏng,
mơ mộng, suy nghĩ về những giấc mơ tuổi thơ, những gì khiến bạn cười, vui,
hạnh phúc nếu được chạm vào. Sự thả lỏng và cho phép mình quay về với bản
thân sẽ giúp cho những mong muốn sâu lắng nhất hiện ra. Con người ai cũng
có mong muốn cả, đừng biện minh em không có, không biết. Và khi nào nó hiện
ra thì hãy viết xuống.
- Sau
đó thì nên chọn một thứ mà bạn mong muốn nhất, ưu tiên nhất để dấn thân,
hành động, bắt đầu. Không có gì sẽ xảy ra nếu không có hành động. Cho dù bạn
là người suy nghĩ chu đáo hay hoàn hảo nhất thì bạn cũng làm chẳng được nếu
không bắt đầu. Có ai không đi mà đến không?
- Xây dựng kế hoạch hành đồng thật cụ thể, thật chi tiết, chi tiết đến nỗi ngay bây giờ khi đứng lên bạn biết rất rõ mình cần phải làm gì, bước 1, bước 2, bước 3 là gì, bước số 7, 8, 9 là gì, cuối cùng mình sẽ đến đâu, vv.
Làm được vậy là hết loay hoay, Nhớ là, loay hoay là dạng thức
mà bản thân tạo ra cho bản thân, không liên quan gì đến ai hay môi trường ở
ngoài kia. Đừng nhìn ra, hãy nhìn vào. Vấn đề nằm ở mình đó.
Dạng thức 2: “Em không đủ khả năng…”
Dạng này tôi cũng gặp nhiều, cô làm được vì cô giỏi, cô
thông minh, chứ em thì chịu, vì em sinh ra vốn đã chậm, IQ không cao, tư chất
không tốt, suy nghĩ không logic, vv. Ôi thôi, nếu đã sa vào cái đà em không bằng
người ta thì bạn đang đổ thừa cho vũ trụ ngược đãi bạn, trốn tránh hiện thực và
biện minh cho cái sự thiếu cố gắng của mình. Sorry là, tôi sinh ra cũng như bạn,
IQ trung bình, gia thế chẳng bằng ai, học trường công, thiếu thốn đủ thứ, nhìn
tương lai có khi mờ mịt không tìm ra ánh sáng. Nhưng tôi chỉ có một thứ khác,
đó là không chấp nhận và không đổ thừa. Cả đời, tôi cố gắng trong tất cả mọi thứ,
cố gắng gấp mấy vạn lần người khác, để có được thứ mình muốn. Có những lúc thấy
mình mệt mỏi muốn gục ngã, hỏi tại sao mình phải cố gắng nhiều như thế trong
khi người ta có được quá dễ dàng, nhưng rồi nhận ra câu hỏi như thế chẳng giúp
gì được cho ai, nó chỉ làm cho ta chùn bước, thất chí và bỏ cuộc nên lại dẹp
đi, đứng lên, tiếp tục cố gắng và dấn thân. Nhờ thế, mà con đường cứ mở ra mở
ra ở dưới chân. Không đi làm sao đến?
Bí mật là, không làm thì không học được cái mới, không dấn
thân vào cái mới thì không biết khả năng của mình đến đâu. Cho nên, tiềm năng
là vô giới hạn nhưng nó chỉ mở ra khi ta xắn tay áo vào làm. Còn nếu đứng đó
suy nghĩ thì nó đâu có lý do gì để hiện ra. Cho nên, khả năng nó được xây dựng
dựa trên sự dấn thân, học hỏi, phát triển qua hành động mỗi ngày. Khả năng
không phải lý thuyết, phân tích từ hình hài và gia thế mà ra được. Đừng bao giờ
lặp lại câu “em không đủ khả năng…” khi bạn chưa bắt đầu, chưa dấn thân, chưa cố
gắng hết sức để làm những điều bạn muốn.
Dạng thức 3: “Em sợ thất bại và bị coi thường…”
Sợ thất bại là xưa lắm rồi. Ngày xưa người đời mày mặt, tư
duy đóng, sợ làm sai làm thua, thất bại thì bị quánh giá là kém cỏi, thiếu khả
năng. Còn bây giờ thời công nghệ và startup thì người ta đề cao sự thất bại, bảo
rằng không gọi nó là thất bại mà là thử nghiệm chưa đúng tiêu chuẩn, cần thử lại,
tư duy lại, nghĩ ra giải pháp mới. Sự thật là, không có ai thành công trên đời
này làm cái gì mà một phát là trót lọt hết. Ai cũng phải mày mò, thử đủ thứ
cách, lên bờ xuống ruộng vô số lần mới tìm ra công thức cho mình. Einstein nói:
“Tôi không có thông mình. Tôi chỉ sống đủ lâu với vấn đề mà thôi.” Đó, người ta
sống và thở với vấn đề đủ lâu, thử nghiệm đủ nhiều lần, thất bại làm lại với số
lần mới tìm ra cách. Rồi mình ngồi đó sợ, ngồi đó nghĩ toàn tới sự chê cười của
người đời thì biết đến bao giờ mới bắt đầu làm? Mà không làm thì sao có? Không
đi làm sao đến?
Cách chữa khi bạn chìm trong dạng thức này là, tự mình động
viên bản thân mình, tìm một vài người thân cùng động viên mình bắt đầu, bước những
bước đầu tiên, hành động, dấn thân, học từ sai lầm, học từ vấp ngã, rồi con đường
vì thế sẽ mở ra, mở ra, cho đến khi bạn nhìn rõ hơn và tự tin hơn vào trải nghiệm
của chính mình.
Dạng thức 4: “Em già rồi, mệt mỏi và không còn cơ hội”
Trời ơi, sợ nhất là mấy người mới U30, 40, 50 mà than già. Tôi chưa bao giờ tự ép mình già để không học, không bắt đầu thứ mình muốn, U60 vẫn startup như thường chẳng sợ, được thì ăn mừng, không được cũng ăn mừng vì mình đã thử nghiệm cái mình muốn, và tìm ra cách khác để làm tiếp. Tính tôi tích cực, làm hoài làm hoài, thun hoài thử hoài, sai sửa, thua làm lại một cách vui vẻ. Ồ à với những thứ mới mẻ mình tìm ra, dù đó là tìm ra cách để thành công hay tìm ra cách nó không work cho mình. Cái gì cũng có cái hay của nó, vì đó là bài học, là trải nghiệm, là xây đắp thêm nền tảng cho hành trình phía trước, giúp mình biết người biết ta hơn, lớn hơn, thông thái hơn trong mọi quyết định và lựa chọn. Tới ngày check out khỏi hồng trần sẽ vẫn thế, vẫn luôn háo hức học hỏi, tìm kiếm, thử nghiệm cái mới, dĩ nhiên là theo mối quan tâm của bản thân tại độ tuổi đó. Cho nên, làm ơn đừng bao giờ đổ thừa mình hết tuổi rồi, hết thời gian rồi, già rồi không còn cố gắng được nữa. Bạn nhìn đi, có người thành công nào trên thế giới đang dừng lại dưỡng già không? Họ không làm này thì làm kia, không kinh doanh thì làm dự án cộng đồng, xã hội, không sáng tạo cái mới thì cải tiến cái cũ, càng gì càng bận rộn, càng làm dữ hơn mới ghê. Họ chỉ khác bạn có 1 chỗ thôi, luôn háo hức và hăng hái lăng xả vào những dự án và hành trình mới.
Giờ, bạn hãy nghĩ về những thứ mình muốn làm hồi xưa giờ mà chưa bao giờ làm, rồi chọn một thứ mà bắt tay vào làm đi, dù đó là dự án xã hội, cá nhân, hay đơn giản chỉ là đi học đàn, học vẽ, học viết thư pháp, chụp hình, đi du lịch một mình hay gặp một ai đó mà bạn cứ trì hoãn đó giờ. Cứ làm đi, rồi bạn sẽ thấy cái già và sự mệt mỏi no chỉ nằm trong suy nghĩ. Còn khi đã dấn thân thì, năng lượng lại cháy bùng.
Dạng thức 5: “Tính em lường biếng”
Dù không hiểu tại sao lại có người nhận luôn là mình tính tình tự nhiên là lười biếng, không muốn làm gì, nghĩ tới làm không đã mệt, nhưng thực tế thì rất nhiều bạn tự nhận mình như thế. Khi bạn tự nhận mình thế nào thì bạn đã rơi vào cái bẫy tư duy là bạn đang tự xác nhận mình là người như thế, không thể thay đổi. Và thế là, não của bạn nó sẽ xử lý tất cả mọi vấn đề dựa trên tư duy đó. Khi có bất kỳ việc gì sắp diễn ra, nó sẽ nhắc nhở bạn là làm cái này sẽ mất bao nhiều là thời gian, công sức, năng lượng, sẽ mệt mỏi như nào và khuyên bạn thôi đừng làm. Vô cái guồng này rồi thì sẽ xà quần trong đó không làm được bất kỳ thứ gì trong đời. Có điều, bạn nên biết đây chỉ là trạng thái tư duy mà bạn tự tạo ra cho bản thân, nó tồn tại vì bạn tin vào nó, và nó sẽ biến mất khi bạn không còn tin vào điều đó. Tào lao quá phải không”? Tự mình tin rằng mình lười biếng thế là mình cứ thế chây lười ra. Tự mình nghĩ mình có thể làm được là mình bắt tay vào. Không ai trên đời này sinh ra mà lười biếng cả. Ai cũng sinh ra với một sứ mệnh để làm thứ gì đó trong đời. Chỉ có bản thân mình tự trói mình vào dạng thức tư suy nào đó mà thôi.
Giờ bạn biết cách tự mình cởi trói cho mình rồi, tự nhắc nhở bản thân mỗi ngày, viết xuống những câu thần chú để trước mặt mình và đọc nó mỗi ngày, là bạn làm được và sẽ làm điều gì đó mà bạn muốn, tự bạn thôi miên cái não của mình để nó thay đổi và giúp mình dấn thân hành động. Rồi xắn tay áo lên mà đi làm cái gì đó đi, nhỏ xíu cũng được, chỉ cần có làm thì nó sẽ xác nhận với não là bạn không hề lường biếng. Mình nghĩ sao thì nó là vậy đó. Mình nghĩ không được thì nó sẽ không được. Mình nghĩ được thì cả vũ trụ này sẽ bu vào tìm cách giúp mình làm được.
Thành ra, dận chân tại chỗ hay không cuối cùng cũng là do mình mà ra thôi, không có liên quan gì đến xuất thân hay lỗi lầm của vũ trụ. Mình sinh ra sao mình chấp nhận vậy, rồi mình cố gắng xây dựng hành trình đầy nắng gió của mình, theo cách của mình, bằng sự cố gắng dấn thân và học hỏi không ngừng của mình, với sự kiên định và dũng cảm của mình. Vậy thôi! Không có gì ghê gớm hết.
PHÁT TRIỂN BẢN THÂN LÀ LÀM GÌ?
Chúng ta ai cũng biết, muốn thành công thì trước hết phải phát triển bản thân. Nhưng rất nhiều bạn cũng lơ mơ không biết phát triển bản thân là phải làm gì, học gì, bắt đầu từ đâu, từ kiến thức, kỹ năng, hay trải nghiệm, mà kiến thức thì kiến thức gì, kỹ năng gì, trải nghiệm ra sao thì mới phát triển được bản thân.
Thật ra, mỗi người chúng ta là một bản thể độc lập, độc đáo
và duy nhất của vũ trụ, nên không ai giống ai, không ai nên làm theo ai, cũng
không ai nên học đúng theo công thức của ai khác cả. Có chăng, là chúng ta chia
sẻ góc nhìn cá nhân cho nhau, rồi ai thấy nó hợp với mình thì thử nghiệm, coi
nó work cho mình không. Nếu có thì có cần thay đổi, hiệu chỉnh gì cho nó xịn sò
hơn, cá nhân hoá hơn cho bản thân mình không rồi mang nó theo mà sử dụng. Nay,
tôi chia sẻ góc nhìn về phát triển bản thân của mình ở đây. Ai tham khảo thấy
thứ gì hợp với mình thì thử nghen.
Rèn luyện phẩm chất kiên trì
Trên đời này không có cái thứ thành công gì mà nó qua đêm hết. Tất cả những thể loại quảng cáo làm giàu nhanh, thành công tức thời, không làm gì hết ngủ một giấc dậy thấy tiền đầy tài khoản đều là lừa đảo, là ảo giác, là lùa gà dựa trên lòng tham không đáy của con người. Phát triển bản thân cần thời gian, cần sự kiên trì, độ chay lì, sự quyết liệt không bao giờ dừng bước, không bao giờ nản chí, không một phút chùn chân. Khi đã chọn bước đi trên con đường phát triển bản thân thì hành trình là quan trọng, và trên hành trình đó, bạn có thể khi nhanh khi chậm, khi tập trung quyết liệt khi dừng lại thở sâu và nghỉ ngơi, phản tư, thuận theo tự nhiên và thuận theo hoàn cảnh cá nhân trên mỗi chặn hành trình. Vậy thôi! Đừng nóng vội, cũng đừng thảnh thơi lơ là. Cứ nhịp nhàng đều đặn, kiên trì mỗi ngày đều tiến về phía trước.
Làm bạn với thất bại
Ủa, có ai trên đời này làm cái gì cũng thành công đâu. 7 tỷ
người thì chắc với bạn luôn là 7 tỷ đó đều phải trải qua thất bại các kiểu rồi
mới thành công, từ người nổi tiếng tới người thường dân, từ ông tỷ phú tới người
bán hàng rong ven đường. Ai cũng phải trải qua thất bại hết, vậy thì bạn có gì
mà phải sợ? Thất bại nó là chuyện đương nhiên phải xảy ra trong quá trình phát
triển bản thân mà. Nó tới mình còn mừng nữa, vì nó giúp cho mình nhận ra, ồ à
thì ra còn nhiều cách làm hay ho hơn, nhiều cách cải tiến xịn sò hơn, nhiều
cách thành công vang dội hơn. Thành ra, phát triển bản thân chỉ xảy ra khi con
người ta nhìn trực diện vào những thất bại tạm thời để tìm ra cách giải quyết
cool ngầu hơn. Tâm thế đó thì mới phát triển được. Nếu cứ sợ không làm gì hết
thì cả đời cũng chỉ quẩn quanh trong vòng an toàn, không biết thứ gì là mới,
không dám thử chuyện gì hay, làm sao mà phát triển trời.
Dành thời gian một mình cho bản thân
Người ta suy nghĩ trong trẻo nhất, rõ ràng nhất, sâu sắc nhất là khi một mình. Cho nên ai sợ một mình, lúc nào cũng mong mỏi có người, có đám đông để đỡ thấy cô đơn là người không bao giờ tư duy sâu được. Người ta chỉ lớn khi phản tư, khi nhìn lại, khi nhận ra và thay đổi, làm mới bản thân liên tục trên hành trình phát triển. Mà mấy thứ đó thì chỉ có một mình bạn đối diện với bạn để nhận ra thôi. Khi bạn ở trong một đám đông, với nhiều người xung quanh, sự tập trung của bạn bị mờ nhạt, và sự lu xu bu của thế giới bên ngoài khiến cho bạn lao xao không nhìn rõ được con đường. Con đường mà không rõ thì đi đâu, phát triển kiểu gì, tập trung vào đâu?
Đặt mục tiêu cá nhân
Không có mục tiêu thì không đạt được mục tiêu, chấm hết. Không ai tự nhiên lơ ngơ đi qua đi lại một hồi xong thành công cả. Người thành công biết mình muốn gì, và luôn kiên định đi về phía đó. Đi hoài, đi hoài, không chùn bước, vượt qua hết mọi thử thách chông gai thì thành công. Cho nên, bạn muốn đạt được bất kỳ điều gì trong cuộc sống thì cũng phải đặt ra cho mình mục tiêu. Không cần gì ghê gớm hết, chỉ là mục tiêu cá nhân thôi, ví dụ tiếng Anh bạn còn dở ẹc thì đặt cho mình mục tiêu làm sao trong vòng 6 tháng phải nói tiếng Anh lưu loát thoải mái hơn, giao tiếp được với mọi người một cách tự tin chẳng hạn. Đặt từng mục tiêu một, rồi cố gắng đạt được từng mục tiêu một, đừng tham lam.
Muốn phát triển bản thân phải học cả đời
Đời này có quá trời thứ mới đang diễn ra ở ngoài kia, trong
cái sự chạy đua của kinh tế sáng tạo, của khoa học kỹ thuật, của những thứ công
nghệ làm thay đổi hoàn toàn cách chúng ta sống, làm việc, tương tác và kết nối.
Cho nên, ba cái thứ ta học từ xưa tới nay nó đương nhiên là đã lỗi thời. Một
ngày mà bạn không cập nhật, không học thêm kiến thức mới là một ngày bạn tự đẩy
mình lùi về phía sau, khiến bản thân lạc hậu, khiến mình trở nên không còn liên
quan trong dòng chảy của thế giới. Nếu tại thời điểm này bạn đang không học cái
gì mới từ sách, từ các kênh online, từ hội thảo hội nghị, từ việc tham gia các
diễn đàn sáng tạo, từ mentor, vv thì có lẽ bạn nên coi lại và dành thời gian để
làm ngay, bắt đầu từ những thứ liên quan đến nghề nghiệp, sự nghiệp của mình nhất.
Phát triển bản thân chỉ có thể bắt đầu bằng tư duy mở. Nếu đóng hết cửa lại mà
ôm khư khư lấy mới kiến thức bám bụi kia thì thôi, sayonara khỏi nói nữa.
Chấp nhận thử thách mới
Tiềm năng của con người là vô hạn, nhưng tiềm năng đó chỉ có
thể mở ra khi con người ta chấp nhận những thử thách mới đòi hỏi sự nỗ lực, cố
gắng vượt qua những mức độ bình thường, hàng ngày, xưa nay. Ai thấy thử thách bỏ
chạy thì sẽ cứ như còn gà lòng vòng xung quanh cối xay, cả đời quẩn quanh như
thế. Còn ai biết chấp nhận thử thách để push bản thân đi xa hơn, vượt qua những
giới hạn đã quen thuộc thì tiềm năng của họ sẽ mở ra, mở ra, cho đến khi bạn
không còn nhận ra mình có khả năng hết hồn đến như vậy. Phát triển bản thân là
thế thôi chứ có gì đâu.
Kết nối với những người giúp bạn phát triển
Nhìn xung quanh bạn đi. Nếu toàn là người làng nhàng, lười
biếng, tiêu cực, toxic thì năng lượng ở đâu mà bạn phát triển? Muốn phát triển,
năng lượng phải tích cực, sung mãn, quyết liệt, phải tương lai và năng động. Mà
nếu vậy thì có lẽ mình cũng nên tìm toàn người như thế để kết giao. Còn nếu bạn
cứ đâm đầu vào vũng lầy cảm xúc của người khác thì đương nhiên bạn cứ lún dần
theo họ. Thành ra, quan hệ xung quanh đời mình rất quan trọng và có khi bạn cần
coi lại.
Rèn luyện lòng biết ơn
Trên hành trình phát triển bản thân, mình rất cần nhiều người
giúp đỡ, có người mình gặp thoáng qua trong đời, có người ở bên cạnh mình một
đoạn đường dài, có người mình chỉ học từ họ qua một kênh nào đó và chưa bao giờ
gặp cả, vv. Sao cũng được. Ai có giúp mình, dù nhỏ dù to, dù gặp dù không gì
thì cũng nên biết ơn họ vì đã giúp mình. Khi con người ta biết ơn, trái tim mở
ra, tâm thế mở ra, mọi sự kết nối với vũ trụ mở ra, và cơ hội được học hỏi nhiều
hơn mở ra, nên càng ngày bản thân càng phát triển. Qui luật của vũ trụ là như
thế. Bạn nhận, bạn biết ơn, rồi khi có thể thì trả lại. Không ai cứ nhận vào
nhau vào hoài và ích kỷ ôm khư khư cho bản thân mà lớn được bao giờ.
Là chính mình
Muốn phát triển bản thân thì trước hết phải là bản thân đã
chứ. Nếu cứ so đo mong mỏi làm người khác, thích được như anh này chị nọ, muốn
trở thành người khác thì phát triển bản thân làm chi. Một khi bạn đã bận trở
thành người khác rồi thì bản thân không có cửa. Và nếu là mình mà đáng xấu hổ đến
như vậy thì thôi bỏ đi, coi như đời này không còn cơ hội sống thật với chính
mình, chắc để kiếp sau tính tiếp. OK hông?
Với tôi thì vậy thôi là OK rồi. Cái gì càng đơn giản thì
càng dễ thực hiện. Ba mớ lý thuyết phức tạp quá nghe hay thì ít khi ứng dụng được.
Cho nên, tôi cứ đơn giản dễ hiểu mà triển thôi. Nếu thứ nào coi được thì bạn thử,
không thì thôi, cứ từ từ bình tĩnh mà phát triển bản thân. Đây là hành trình cả
đời, không lơ là cũng không vội, quan trọng là kiên trì và cam kết.
Nhận xét
Đăng nhận xét