MIND - PHƯƠNG HƯỚNG & KẾT QUẢ
MẤT PHƯƠNG HƯỚNG
Đời này, ai cũng đâu đó một lần bị mất phương hướng trong cuộc
sống và sự nghiệp. Ai cũng sẽ có lúc như thế cả vì nhiều lý do khác nhau. Cho
nên, nếu bạn đang bị rơi vào trạng thái mất phương hướng trong lúc này, thì hãy
xem đó là chuyện thường tình, không có gì quá khủng khiếp hay tận cùng của thế
giới cả. Thay vào đó, khi rơi vào trạng thái này, thì mình hiểu rằng ông trời
đang yêu cầu mình dọn dẹp sắp xếp lại cuộc sống, nghĩa là hồi giờ mình đang bày
bừa quá, hoặc làm nhiều thứ không thuận tự nhiên lắm, cho nên tới lúc nó chạm
cao trào thì cho tán cho một cái vào mặt, hỏi mày đã tỉnh ngộ ra chưa, giờ thì
lo mà đi quét dọn, tổ chức lại cuộc đời cho nó đâu vô đó đi. Đây, thật ra là một
cơ hội tốt để bạn nhìn lại chặng đường đã qua, ghi nhận những gì bản thân đã
làm được, nhìn ra những chỗ mình làm sai, làm chưa đúng, hoặc miễn cưỡng hay
thiếu dũng cảm làm theo ý người khác chứ không phải là bốn ý của mình, vv.
Bình thường, khi cuộc sống nó cứ chạy rè rè mỗi ngày, dù không có hư hỏng hay sự cố gì, thì con người sẽ vẫn cứ để cho nó rè rè chạy, kệ nó đang có vấn đề hỏng hóc hay không bình thường. Vì con người thật ra cũng dễ bị dụ lắm, cứ không hư hỏng thì cứ vậy mà làm, ngày này qua ngày nọ, theo cái guồng quay quen thuộc và an toàn của cuộc sống. Nếu không có sự cố gì ghê gớm hay quá đáng, thì mình sẽ vẫn cứ cúi đầu lầm lũi đi về, làm chuyện mình phải làm, cần làm, nhiều khi không muốn chút nào cũng cắn răng thôi thì kệ nó, ráng làm cho nó qua cho rồi, nhịn một chút cho xong. Có điều, cứ như vậy hoài thì giọt nước ắt sẽ tràn ly. Khi mọi sự chịu đựng nó chạm vô cái ngưỡng hết chịu nổi rồi thì nó phát nổ, vỡ đê, mọi cảm xúc tiêu cực nó bùng cháy không cách nào dập nổi. Đó là khi ta đâm ra chán nản, tuyệt vọng, kiệt sức, mất phương hướng.
Tại sao tôi cứ phải sống một cuộc đời như thế? Tại sao tôi cứ
phải chịu đựng những đi về như thế? Tại sao tôi cứ phải cắm đầu làm những thứ
tôi ngán ngẩm như thế? Tại sao cả đời tôi tới giờ này trôi qua như một trại lao
dịch như thế, chẳng có gì vui vẻ hay hào hứng cả? Tại sao? Ai bắt tôi phải như
vậy? Tôi có lựa chọn nào khác không? Tôi có được lựa chọn không? Nếu có thì lựa
chọn của tôi có làm ảnh hưởng đến những người thân xung quanh không? Làm vậy có
quá rủi ro cho họ không? Vân vân và mây mây. Bạn lại đang overthinking - suy
nghĩ quá phức tạp rồi. Đâu ra cả vạn câu hỏi vậy ai mà trả lời cho hết. Cho
nên, đừng hành hạ mình thêm nữa. Khi bạn rơi vào trạng thái mất phương hướng
thì hãy xem như đây là cơ hội restart - khởi đầu lại, khởi động lại, cơ hội có
một không hai để dũng cảm đặt ra mục tiêu mới, hành trình mới, kết hoạch mới đầy
nắng gió hơn chưa cuộc đời mình. May là bạn lâm vào trạng thái này, nên mới có
động lực để làm lại. Nếu bạn cứ lầm lũi cả đời như thế cho đến ngày nhắm mắt
thì ôi thôi, cuộc đời này buồn chán biết bao nhiêu.
Rồi, giờ mình hỏi bản thân vài câu hỏi, lấy đó làm định hướng
để vẽ lại hành trình thôi. Mất phương hướng cũng có cái hay của nó chứ đâu có
gì nghiệt ngã dữ dội lắm đâu.
Câu hỏi 1: Nếu được làm lại từ đầu, tôi sẽ chọn công việc
gì?
Hầu hết người Việt Nam mình đang làm công việc mà họ không
yêu thích. Học theo ngành gì là theo lời yêu cầu của gia đình, ba mẹ. Học xong
ra trường thì ngành nó đẩy tới đâu làm tới đó, miễn sao có một công việc ổn định
và mức lương nuôi sống được bản thân và gia đình. Lâu ngày dài tháng, điều ổn định
đó biến thành cái vòng an toàn không thể thoát ra. Dù thích hay không thích,
chán hay không chán gì thì cũng cứ thôi cúi đầu gánh chịu, vì đồng tiền, vì sự
an toàn mà ai cũng mơ ước, vì sự quen thuộc và cảm giác yên ấm giả tạo. Chẳng
bao lâu, ai cũng rơi vào guồng quay cơm áo gạo tiền và sự tồn tại sống còn ấy.
Mọi suy nghĩ phai mờ dần. Mọi ý định tan biến dần. Mọi khát khao và mơ ước vỡ
tan dần theo năm tháng. Cho đến khi tất cả bỗng dưng sụp đổ trước mắt bạn, bằng
vạn câu hỏi tại sao, và bạn rơi vào trạng thái mất phương hướng. Tôi đã làm bao
nhiêu năm qua, rồi tôi sẽ làm gì cho những năm sắp tới đây?
Chẳng sao. Nếu được làm lại từ đầu, tôi sẽ chọn công việc gì? Đây có lẽ là lúc tốt nhất, phù hợp nhất, đỉnh cao nhất để bạn cho phép mình được tư duy lại, lựa chọn lại, quyết định lại, sống lại với những giấc mơ và niềm vui đã từng là lẽ sống của bạn những ngày xanh. Bạn không còn cơ hội làm chuyện này nhiều đâu, vì sai một lần đã mất phương hướng, sai vài lần chắc mất luôn la bàn cuộc đời. Cho nên, cứ từ từ bình tĩnh, cứ thong thả đối thoại và tìm hiểu chính mình. Bạn càng dành thời gian chất lượng cho bản thân để thảo luận câu hỏi này, bạn sẽ càng có được lựa chọn đúng đắn và thích hợp nhất với mình. Bạn sẽ cám ơn mình vì đã dành thời gian cho bản thân. Nếu được làm lại từ đầu, tôi sẽ chọn công việc gì? Đừng suy nghĩ về giới hạn, về khó khăn, về sự phức tạp của cuộc sống. Hãy cứ nắm đó nhìn lên trời, thả cho mình tự do, và nghĩ về thứ mình muốn làm trước đã.
Câu hỏi 2: Nếu được chọn lại từ đầu, tôi sẽ sống một cuộc sống
như thế nào?
Công việc là một chuyện, và nó quan trọng vì đó là 1/3 cuộc
đời của mình. Nhưng con người sinh ra đâu phải chỉ để làm việc rồi thôi. Mình
sinh ra trên đời là để làm một việc gì đó có ích mà. Điều đó là điều gì? Thứ gì
khiến mình đã đời vui vẻ, ca hát mỗi ngày? Cuối cùng, nhìn lại cuộc sống đã
qua, bạn thấy chỗ nào OK, chỗ nào không OK? Có khi nào bạn thích tự do nhưng lại
nhốt mình trong quay cuồng trong những công việc không tên? Có khi nào bạn là
người thích đi đây đi đó, nhưng lại cột chân mình trong một công việc không
nhìn thấy mặt trời? Có khi nào, bạn thích thoải mái sáng tạo trong không gian
riêng nhưng suốt ngày lại cứ phải đi bán hàng? Có khi nào? Có khi nào? Có khi
nào? Bạn cứ hỏi mình cho đã đi. Đây là thời gian bạn dành cho bản thân mà, và
người duy nhất có thể trả lời cho bạn là chính bạn. Cứ từ từ bình tĩnh.
Nếu vậy thì, nếu được chọn lại từ đầu, bạn sẽ muốn mình sống ra sa? Thoát ra khỏi cái chuồng đã giam mình bấy lâu? Quay về với thiên nhiên và sự tĩnh lặng? Đi cho đã cái chân? Dành thời gian một mình tĩnh lặng nhiều hơn? Bỏ phố về quê? Bỏ quê lên phố? Dù là gì, đời người rất ngắn ngủi. Muốn làm gì thì bây giờ làm đi, chứ không còn thời gian để chần chờ nữa đâu. Một chút chần chờ, đã qua hết nửa đời người rồi. Còn do dự nữa chắc hết đời luôn vẫn chưa quyết định. Vậy, thì thành ra cả đời chỉ đi làm toàn chuyện mình không thích, rồi check out khỏi trần gian. Chi mà khổ vậy? Cho nên, nếu được làm lại từ đầu, tôi sẽ chọn sống cuộc sống như thế nào? Hỏi mình và dũng cảm chọn điều mình thích nhé.
Câu hỏi 3: Để có được những lựa chọn trên, tôi cần phải làm
gì?
Rồi bây giờ mới nói tới chuyện làm sao, làm thế nào, chuyển đổi kiểu gì. Dù sao, bạn cũng đã theo vết xe đổ bấy lâu và làm nhiều thứ theo quán tính. Cho nên, thay đổi một thói quen không dễ. Thay đổi một cách nghĩ, cách sống lại càng khó khăn hơn. Thành ra, không thay đổi thì thôi, đã chọn thay đổi thì phải hơi cực đoạn một chút. Không làm thì thôi, làm thì làm cho nó tới, đừng có lượn qua lượn lại, tới tới lui lui một cách hoang mang mơ hồ, chung chung. Để có được công việc đó, cuộc sống đó mà tôi muốn lựa chọn, thì tôi đang vướng gì, cần giải quyết ra sao, nên học thêm nâng cấp thêm gì, cần hy sinh gì, cần buông bỏ gì, cần thay đổi thói quen nào, vv.
Này là cuộc đời bạn. Đừng làm biếng. Dành thời gian suy nghĩ, tìm giải pháp, ghi ra cho thiệt rõ. Khi bản thân còn chưa biết phải làm gì để thay đổi thì đừng làm gì cả, vô ích. Cứ bình tĩnh đối thoại và lên kế hoạch với bản thân. Nghĩ thì lâu chứ làm thì có bao nhiêu. nghĩ cho tới, cho đủ, cho thấu đáo đã rồi xông vào thay đổi. Một khi đã dấn thân, thì đừng có lao nhao, làm cho nó tới bến mới mong có được một hành trình mới.
Vậy tính ra, mất phương hướng người ta tưởng là cái gì ghê gớm
lắm, thật ra cũng chẳng có gì. Nó chỉ là trạng thái reset - bấm F5 tái tạo lại
hành trình, hiệu chỉnh lại những thứ chưa ăn khớp trong đời thôi. Thành ra,
mình cứ phải lợi dụng hoàn cảnh này theo hướng nào có lợi nhất cho mình là xịn.
Xong có khi mình còn phải cám ơn cuộc đời đã khiến mình mất phương hướng để biết
mà còn tìm phương hướng. Còn hơn sống cả đời không biết hướng nào mà cũng không
biết là mình không biết bản thân có phương hướng hay không.
TẠI SAO TÔI CHƯA ĐẠT ĐƯỢC KẾT QUẢ?
Bạn cần nhớ câu này, “Nếu bạn muốn có thứ bạn chưa bao giờ có thì bạn cần phải làm thứ bạn chưa từng làm.”
Không thể có kết quả vượt bậc, thành công rực rỡ, thành tích
vượt trội khi mà ý muốn đó nó chỉ là duy ý chí, còn thực tế thì bạn chưa hay
không làm gì khác đi. Mọi thứ trên đời thật ra rất đơn giản, input đầu vào kiểu
gì thì output đầu ra tương ứng. Cho nên, nếu chưa đạt được kết quả thì bạn cần
hỏi mình, input của mình đã đủ chưa? Liệu mình có đang bị rơi vào cái bẫy guồng
quay bình thường, ngày ngày làm y chang như vậy, tuần tuần cứ lầm lũi đi về như
vậy, trước nay sao giờ cứ đâm đầu làm i sì như vậy? Thông thường thì, con người
hay bị rơi vào vết xe đổ như thế trong công việc và cuộc sống, đơn giản vì mình
đã quá quen với nó, và đơn giản vì mình cảm thấy quen thuộc và an toàn với nó.
Chính sự quen thuộc và an toàn này làm cho chúng ta xà quần trong cách làm cũ,
cách suy nghĩ cũ, cách tạo ra kết quả cũ. Input cứ như vậy, thì output sẽ cứ
như vậy, làm sao có sự tiến bộ hay thành tích vượt trội được? No way!
Cho nên, hoặc là bạn cứ làm chuyện cũ, giữ trách nhiệm cũ, loay hoay trong mớ vấn đề cũ, hoặc là bạn thay đồi hoàn toàn cách bản thân tư duy và hành động. Mình có dành thêm thời gian chất lượng để tư duy và suy nghĩ về cách làm? Mình có cùng với đội ngũ brainstorm - nghĩ ra nhiều cách làm mới, sáng tạo hơn, hay ho hơn, hiệu quả hơn? Để đạt được mục tiêu đề ra thì mình cần tính toán bắt đầu từ mục tiêu, không lơ mơ và lòng vòng được. Không có chuyện làm như cũ mà ra kết quả mới được. Muốn có kết quả vượt bậc thì bạn cần cách làm mới vượt bậc. Đơn giản vậy thôi! Cho nên, nếu tới giờ mà bạn vẫn chưa đạt được kết quả thì, bạn cần đặt cho mình 3 câu hỏi sau:
Câu hỏi thứ 1: Kế hoạch hành động để đạt được mục tiêu của
tôi đang gãy ở chỗ nào?
Đầu tiên hết là bạn có kế hoạch hành động không? Ví dụ, nếu
tôi muốn có 10 hợp đồng được ký thì tôi phải suy nghĩ khả năng chuyển đổi từ
khách hàng quan tâm đến khách hàng ký hợp đồng với mình là bao nhiêu phần trăm.
Điều đó phụ thuộc rất lớn vào khả năng thuyết phục, đàm phán, làm deal của tôi
và đội ngũ của mình. Nếu tỷ lệ đó đang quá thấp thì tôi phải xem lại chất lượng
đội ngũ. Tôi cần training thêm cho nhân sự? Hay tôi cần có chính sách khuyến
khích? Hay tôi cần người giỏi hơn, có khả năng hơn, có nội lực hơn? Hay tôi cần
qui trình tự động hoá hơn để theo dõi thật chặt chẽ từng bước trong quá trình
chuyển đổi khách hàng, tránh tình trạng khách hàng bị bỏ lơ trong quá trình
tương tác?
Tiếp theo, nếu muốn có số lượng bao nhiêu đó khách hàng quan tâm để chuyển đổi thì tôi cần bao nhiêu data khách hàng tiềm năng, tỷ lệ chuyển đổi từ khách hàng tiềm năng sang quan tâm là bao nhiêu phần trăm, và để có bao nhiêu đó khách hàng tiềm năng thì tôi phải thu thập bao nhiêu lead, thu thập từ những nguồn nào, làm cách nào để thu thập được, làm sao để có thể mở rộng thêm nhiều nguồn mới có chất lượng hơn?
Khi dành thời gian tư duy về mục tiêu và kết quả, bạn sẽ bắt đầu đặt cho bản thân nhiều câu hỏi về việc làm gì, làm thế nào để đạt được kết quả đó một cách hết sức thực tế, chi tiết, cụ thể, rõ ràng về số liệu, và tạo ra kế hoạch hành động tương ứng để có thể đạt được kết quả đặt ra tại từng cột mốc, một cách hết sức chặt chẽ, thì mới có thể mong đạt được mục tiêu đề ra. Không thể mong chờ vào sự may mắn ở đây. May mắn chỉ đến khi bạn đặt ra mục tiêu và có kế hoạch hàng động cụ thể để đạt được mục tiêu đó. Còn nếu nó đang gãy, thì bạn nên rà soát lại nguyên cả chuỗi quá trình hành động của mình đi, xem nó gãy cụ thể ở chỗ nào, thì ngay lập tức mình cần hiệu chỉnh ngay chỗ đó.
Câu hỏi thứ 2: Mục tiêu đặt ra có phải dành cho tôi không?
Đây là lúc bạn cần hết sức thành thật với bản thân mình. Mỗi người chúng ta đều đang ở một level nhất định nào đó về khả năng, và một lần nữa, dù ai cũng có quyền mơ lớn, không phải ai cũng có thể hiện thực hoá được giấc mơ đó của mình. Điều này không có nghĩa là mình dở, mà là mình cần hết sức thực tế về khả năng hiện tại, để có thể thực hiện được những mục tiêu tương ứng với khả năng hiện tại. Nếu khả năng và nội lực của mình chưa tới, hơi thiếu và còn cách xa so với mục tiêu đề ra, thì mình cần phải hết sức thành thật về điều đó, và nên hiểu rằng mình cần được giúp đỡ, có thể là cần sếp giỏi hơn để dẫn dắt, có thể là cần đồng đội có khả năng hơn để cộng tác, có thể là cần tách mục tiêu ra cho những người khác nhau cùng gánh thì mới mong có thể đạt được.
Đây là câu hỏi khó, vì trên đời ai cũng mày mặt và không chịu nhận ra mình chưa đủ giỏi. Ai cũng có cách để đổ thừa, tại vì thì là bị thế nọ thế kia, chứ mấy ai chịu nhận trách nhiệm về mình, và dám nói ra là mình chưa đủ level để thực hiện thành công mục tiêu đã đề ra? Nhưng dù là gì, nên nhớ khi bạn đã không hoàn thành mục tiêu, không đạt kết quả nghĩa là bạn đã không làm được, chấm hết, những sự biện minh còn lại thật ra chẳng có ý nghĩa gì. Thành ra, nếu mình chưa OK thì nhận mình chưa OK, rồi học hỏi để level up. Đừng vì chút mày mặt mà cố chấp để rồi làm hoài không đạt.
Câu hỏi thứ 3: Ai có thể mentor cho tôi để tôi đạt được kết
quả?
Trên đời, không ai có thể biết hết tất cả mọi cách làm hay, mọi con đường đúng, mọi cách tiếp cận phù hợp. Đó là lý do vì sao ai cũng phải học hoài, học mãi để nâng cấp bản thân. Còn khi gặp khó khăn, gập ghềnh, nghĩ không ra, tư duy chưa tới thì ai cũng cần cho mình một mentor để giúp mình đặt câu hỏi đúng, khai phá cách tư duy đúng, tìm kiếm những cách tiếp cận mới, vv. Mentor tuỳ theo hoàn cảnh có thể là bạn bè, đồng nghiệp, sếp, người giỏi trong ngành, vv. Khi bản thân gặp vấn đề, đôi khi bạn bị stuck trong cách nghĩ cũ và không tìm ra hướng đi mới. Chính mentor sẽ là người khai thông đoạn bị kẹt đó, giúp mở ra cho bạn những góc nhìn mới và từ đó tạo ra những giải pháp mới.
Vậy thì bạn nên hỏi bản thân mình ngay hôm nay, rồi đi
tìm câu trả lời cho mình đi nhé. Nói gì nói, cứ phải đạt mục tiêu và kết quả đặt
ra đã. Đừng tìm bất cứ cách gì để biện minh.
Nhận xét
Đăng nhận xét